Nếu nói về tuổi thanh xuân là những năm tháng đẹp nhất trong quãng đời của một cô gái, nhất là một người làm trong sự nghiệp “Trồng người” thì cô giáo Má Thị Vu đã dành trọn tuổi thanh xuân đẹp nhất ấy cống hiến cho giáo dục vùng cao tỉnh Lào Cai.

         Là người con của đồng bào dân tộc Hmông, lớn lên trong nghèo khó và vất vả, cô giáo Má Thị Vu hiểu rất sâu sắc về tự học để thoát nghèo và mơ ước lớn nhất của cô là trở thành cô giáo để giúp các em biết con chữ thoát khỏi đói nghèo. Năm 2014 cô ra trường và đã quyết tâm quay về để công hiến cho mảnh đất mà mình đã sinh ra, đó chính là Sa Pa một huyện của tỉnh Lào Cai. Cô nhận công tác tại trường PTDTBT TH hoàng Liên hiện đang giảng dạy tại điểm thôn Séo Trung Hồ một điểm thôn Khó khăn của xã Bản Hồ. Nhà cô cách trường 10km. Hằng ngày cô phải dậy rất sớm để đến với những học sinh thân yêu.

Ảnh cô Má Thị Vu

Con đường đến với điểm thôn hằng ngày cô đi qua

          Trong những năm công tác ở đây, cô Vu chứng kiến không ít những câu chuyện rơi nước mắt của học trò nghèo, kiên trì tới lớp. Cô Vu chia sẻ thêm: “Trẻ ở đây rất khó khăn, đi bộ 3 km đường rừng tới trường. Mùa đông giá rét, có những em chỉ có 2 cái áo sơ mi để mặc, vừa ngồi trong lớp vừa run. Các cháu tới lớp đi đường rừng, đường suối rất xa. Học cả ngày nên các cháu mang cơm tới để ăn trưa, cơm chỉ có muối vừa, rau đắng, cá mắm hay ít thịt. Nhìn học trò của mình như vậy tôi đã không cầm nổi nước mắt”.

cô Vu nhiệt tình giảng dạy cho các em

            Càng thấu hiểu những khắc nghiệt của vùng cao, các cô giáo càng yêu nghề, yêu trẻ hơn. Cô giáo Vu bày tỏ: “Chọn nghề làm giáo viên do yêu nghề, được nhìn thấy các cháu tới trường mỗi ngày là món quà tinh thần lớn nhất của tôi. Ai cũng chọn nơi đô thị thì nơi khó khăn hẻo lánh này ai sẽ tới mang chữ cho các em”.

Cô chơi trò chơi cùng các em học sinh

Ngoài giờ học cô cùng các em chăm sóc rau

         Ở điểm trường vùng cao, các em học sinh học được học hai buổi. Khi trời bắt nhá nhem tối là lúc tan học và cũng là lúc cô giáo lại bắt đầu hành trình vượt qua con đường cheo leo men theo những ngọn núi để về nhà. Hơn 5 năm công tác ở vùng cao, cũng là từng đấy thời gian cô giáo Má Thị Vu phải vượt qua hoàn cảnh như thế. “Chồng cũng đi làm xa, con thì còn nhỏ nên nhiều khi muốn ngủ lại trường nhưng không yên tâm nên hàng ngày phải đi về để chăm sóc gia đình, con cái. Nhưng cũng có lúc mưa kéo dài nhiều ngày thì vẫn phải ở lại bản. Những lúc đó rất nhớ nhà, thương con, nhưng vì nhiệm vụ, cũng thương học sinh trên này nên phải khắc phục khó khăn”. Sự hi sinh thầm lặng của cô Vu không gì có thể diễn tả hết nỗi lòng ấy được. Công ơn của các cô giáo tiểu học, sao có thể nói hết được bằng lời, đã hi sinh cả tuổi thanh xuân, vì lửa nghề và nhiệt huyết cõng con chữ lên đồi cho các cháu dân tộc vùng cao.

          Nhưng chính những đôi mắt trong sáng, nụ cười hồn nhiên của học trò chính là động lực tiếp thêm sức mạnh cho cô giáo trẻ Má Thị Vu, vượt qua khó khăn mà hoàn thành việc gieo con chữ cho các em học sinh.Cuộc sống của giáo viên bản tuy đơn giản nhưng không hề tầm thường.

Bùi Thanh Thụy- Trường PTDTBT TH Hoàng Liên